Hội cựu chiến binh nhà trường thành lập đến nay đã được mười năm, có thể nói, thời gian mười năm còn khiêm tốn, nhưng hội đã có nhiều cố gắng, từ việc động viên các cựu quân nhân có đủ điều kiện gia nhập hội CCB đến việc thực hiện các nhiệm vụ theo Nghị quyết của BCH hội CCB khối các cơ quan tỉnh Nam Định và các nhiệm vụ của Đảng ủy, Ban Giám hiệu nhà trường giao cho. Trong công tác của hội, có rất nhiều thuận lợi, đó là sự chỉ đạo của Đảng ủy, ban Giám hiệu nhà trường và sự cộng tác, giúp đỡ của tập thể cán bộ, giáo viên, các đơn vị trong toàn trường đối với hội cựu chiến binh chúng tôi; Bên cạnh những thuận lợi đó, cũng có nhiều cái khó khăn, do toàn thể hội viên đều là kiêm nhiệm, về chuyên môn, sức khỏe có phần nào hạn chế,  nhưng tất cả hội viên đều nỗ lực, nhiệt tình công tác, hội đã có nhiều các hoạt động sôi nổi, góp phần công sức nhỏ bé, xây dựng môi trường giáo dục, đoàn kết trong đơn vị, hoàn thành tốt các nhiệm vụ được giao. 

      Trong thời gian này, hội CCB chúng tôi đang tích cực cùng các đơn vị trong trường, tham gia các phong trào thi đua, lập nhiều thành tích chào mừng các ngày lễ trong năm; Kỉ niệm 126 năm ngày sinh nhật Bác; Kỉ niệm 60 năm, ngày thành lập trường sắp tới v.v...; Mọi dự định đều đã được đưa ra xem xét kĩ lưỡng. Thật lòng mà nói, hội cựu chiến binh năm nào chẳng được Nhà trường đồng ý, ủng hộ các phong trào hoạt động của hội đề xuất; Năm thì chúng tôi tham gia tổ chức biểu diễn văn nghệ; Năm thì chúng tôi tổ chức buổi nói chuyện về một chuyên đề nào đấy; Khi thì chúng tôi tổ chức các chuyến đi, thăm lại các anh hùng liệt sĩ ở nghĩa trang Trường sơn, ở nghĩa trang  Đường 9.v.v...

         Trong các hoạt động của hội, đặc biệt để lại trong tôi là chuyến đi đến điểm cực bắc của Tổ quốc, tại Lũng Cú, trên mảnh đất Hà Giang vừa qua. Một dấu ấn không thể nào quên ; Chuyến đi ấy đúng vào dịp kỉ niệm ngày thành lập hội CCBVN, ngày 6 tháng 12  năm 2015. Đây là cơ hội lớn cho chúng tôi, để thêm một lần ôn lại những ngày chiến đấu anh dũng của bộ đội ta, của nhân dân ta, chống quân xâm lược bành trướng, chúng tôi rất hào hứng, vui mừng không tả. 

         Là một hội viên, thành viên của ban tổ chức, nhưng nào đã một lần lên Lũng Cú ! Làm sao chúng tôi không khỏi lo được? Trên đấy như thế nào vậy? Mình phải chuẩn bị những gì cho chuyến đi,.v.v..? Nhưng “ cái khó ló cái khôn”, chúng tôi đưa ngay ra ban tổ chức để bàn, rất sôi nổi ! Nào là cung đường đi sao cho thuận tiện nhất, hiệu quả nhất! Nào là quân số các hội viên tham gia được nhiều nhất!.v.v..Rồi cuối cùng một kế hoạch tương đối hoàn chỉnh cũng được Đảng ủy, ban Giám hiệu thông qua; Như không khí trước trận đánh vậy, chỉ còn đợi “ngày tốt” là chúng tôi lên đường. 

         Rồi cái ngày ấy đã đến, đúng bốn giờ sáng chúng tôi đã có mặt tại sân trường, chẳng ai đến muộn, mọi chuẩn bị đã xong, thế là chúng tôi lên xe hành quân! Ngoài trời se lạnh và mưa hơi nặng hạt, nhưng cũng chẳng hề gì cả, chúng tôi đã có kế hoạch rồi; Bắt đầu là lễ dâng hương Hưng Đạo Đại Vương, để tỏ lòng thành kính, biết ơn công lao của vị anh hùng Dân tộc và cũng là cầu mong mọi tốt lành cho chuyến đi. Mọi việc diễn ra theo đúng kế hoạch mà chúng tôi đã chuẩn bị. Rất vui và hào hứng cho đoàn chúng tôi là trong chuyến đi hôm ấy có cả các gương mặt, đại diện cho Đoàn thanh niên, cho hội sinh viên và cho các đơn vị nữa chứ, nhưng đặc biệt hơn, trong đoàn có cả đồng chí nguyên Chủ tịch hội cựu chiến binh Phạm Ngọc Anh cùng tham gia hành quân.          

         Đứng trên mảnh đất thiêng Lũng Cú hôm ấy, tôi mới thấy hết được cái khí phách oai hùng của các thế hệ ông, cha đi trước, trong các cuộc chống quân xâm lược phương Bắc; Trong tôi lúc này, như vội vã những tiếng vó ngựa khua mau;  Và đâu đó cứ vọng về ầm ầm những tiếng trống, tiếng hò reo thắng trận của đoàn quân năm xưa; Cứ văng vẳng những lời hịch hào hùng, bất hủ của Hoàng Đế Quang Trung “...Đánh cho để dài tóc; Đánh cho để đen răng; Đánh cho nó chích luân bất phản; Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn; Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ...” ; Đúng là “...Rành rành định phận ở sách trời!...”; Lòng tôi rất đỗi tự hào!

         Chúng tôi tin tưởng rằng, thăm lại chiến trường xưa là một lần khắc sâu thêm vào tâm trí thế hệ trẻ chúng tôi về truyền thống yêu nước, chống giặc ngoại xâm của Dân tộc ta và niềm  tự hào về Đất nước, về con người Việt Nam chúng ta.

         Sau chuyến thăm Lũng Cú-Hà Giang, cho đến tận hôm nay, những hình ảnh của chuyến đi vẫn mãi và càng sâu sắc hơn trong tôi. Một vùng đất thiêng, một vùng cao hẻo lánh với những con người thân thương, giản dị biết chừng nào; Với những con đường ngoằn nghèo khó tả, những đèo cao, suối sâu khó tưởng, cứ dài theo lịch sử, lại chứa đựng biết bao các chiến công hiển hách, oanh liệt đến thế!  Tôi chỉ có thể hiểu được, đó là các anh hùng của Dân tộc ta, được truyền thống yêu nước nồng nàn, quật cường của nhân dân Việt Nam hun đắp lên. 

         Những hình ảnh, những nhận biết trong mỗi chuyến đi cứ đậm mãi trong tôi; Đó là dấu ấn không thể nào quên!  

Hội CCB trường ĐHKT.KT.CN